Bài viết mới

Đàn ông, ai cũng thích yêu những cô gái ngây thơ, ngờ nghệch, ngoan ngoãn như một chú mèo vô hại, hay nói cách khác đa số đàn ông thích mấy cô "bánh bèo" bởi vì bản tính dễ phục tùng làm cho đàn ông thấy họ mạnh mẽ và có khả năng che chở.

Bản thân những cô "bánh bèo" ấy thường là những cô gái dễ bảo, nghe lời và luôn muốn bị/được dẫn dắt bởi đàn ông, các cô không hề biết mình sẽ đi đâu, về đâu, làm gì, mà muốn tất cả sẽ được quyết định bởi người đàn ông của mình.

Ở phần còn lại của một nửa thế giới, nơi có những cô nàng...ừ thì cũng dịu dàng, ngây thơ, ừ thì cũng ngoan, nhưng không hề dễ bị lay chuyển xíu nào. Họ có thể độc lập quyết định, biết mình cần gì, muốn gì và đi tới đâu mà không hề cần tới đàn ông. Đàn ông với họ có cũng được, mà không có thì ta đây cũng chẳng cần. 

phu-nu-manh-me

Đó là phụ nữ mạnh mẽ. Họ cũng rất đàn bà, chỉ có khoảng tư duy, quyết định là mang hơi hướng của cánh mày râu. Họ thực tế, và ít mộng mơ, mang trong mình những lối đi táo bạo cùng một lí trí quyết đoán, mạnh mẽ. 

Quan niệm về tình yêu truyền thống, đàn ông sẽ là người dẫn dắt, còn phụ nữ là người đồng hành. Nhưng tình yêu với những cô nàng mạnh mẽ thì không hẳn vậy. Cô nàng sẽ thích cầm trịch hơn, thích làm chủ hơn. Ban đầu chính bạn sẽ phải xui tay đi theo sự dẫn dắt của cô ấy. Lâu dần, bạn trở nên yếu đuối và có cảm giác như cô ấy là người mẹ thứ hai của mình, lúc này dù muốn dù không bạn cũng sẽ nhận ra rằng, bản năng quyết định của đàn ông trong bạn cũng dần bị mất đi, bạn cảm thấy lo lắng khi phải tự quyết định để rồi mặc nhiên bạn "nghiện" nghe lời cô ấy như một thói quen. 

Nói nghiện vậy thôi chứ thực ra bạn đã bị mù quyết định và không dám cãi thì hơn. Sau đó nữa thì...bạn bất lực, bạn sẽ là đứa con mang xác ông chồng đúng mực, nhưng cũng yên tâm, không hẳn là tiêu cực, bạn vẫn sẽ sống hạnh phúc nếu bạn ngoan ngoãn bị cô ấy trói buộc. Ấy chà, nếu ra ngoài đường có bị gọi là sợ vợ không nhỉ?

Nếu bạn chưa từng yêu một cô gái mạnh mẽ, thì hãy nhớ điều này, với những cô gái "bánh bèo" kể trên bạn có thể khóc lóc, yếu đuối khi cần, nhưng với những cô nàng mạnh mẽ thì không, tuyệt đối không nếu bạn muốn vị thế của mình luôn là người dẫn dắt. 

Trong mắt cô nàng, bạn càng tỏ ra yếu thế thì cô ấy sẽ càng "dìm" cho bạn yếu thế hơn và...một ngày nào đó, bạn sẽ nằm "kèo dưới" ngay cho mà xem. 

Như vậy, có phải lúc nào yêu một cô nàng mạnh mẽ, bạn cũng sẽ bị gắn cho hai mác là "chồng ngoan" và "sợ vợ"? 

Ngày xưa, người ta quan niệm phụ nữ phải công, dung, ngôn, hạnh. Biết vâng lời chồng và hết mực vì gia đình. Người đàn ông thời đó là người lo cơm áo, gạo tiền và trở thành trụ cột, sức mạnh về vị thế lẫn sự ảnh hưởng của người chồng về mọi mặt trong cuộc sống gia đình là không thể bị thay đổi. Nhưng ngày nay, điều đó đã bị đẩy dần ra khỏi quỹ đạo xã hội mới, nơi người phụ nữ có thể độc lập quyết định mọi thứ và có thể kiêm luôn trụ cột gia đình. Từ đó, phụ nữ mạnh mẽ được hình thành nhiều hơn, và bạn cũng nên làm quen với xã hội hiện tại.

Người ta nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Nếu bạn là người trưởng thành về tâm lý, từng trải qua nhiều mối quan hệ và chững hơn trong cuộc sống, bạn sẽ là người đàn ông mà chẳng phụ nữ nào dám đem ra so sánh về sự mạnh mẽ và dẫn dắt. 

Nói gì đi chăng nữa, dù có mạnh mẽ hay không thì họ vẫn mang trái tim của một người phụ nữ. Yếu đuối, cung phụng và hết lòng với tình yêu đích thực của mình. Chỉ cần bạn để ý một chút, tâm lý một chút và hiểu cô ấy một chút thì mọi chuyện sẽ khác. Cơ bản là, nếu phụ nữ mạnh mẽ, và bạn mạnh mẽ hơn họ, cái bản tính mạnh mẽ của đàn ông kia sẽ dần chuyển sang cho bạn, cô ấy lúc này sẽ chấp nhận cuộc sống của một người đàn bà, và chẳng việc gì phải gồng người lên mạnh mẽ trước sóng gió cuộc đời...Vì cô ấy đã có bạn bên cạnh rồi, nhỉ?!?

Tình yêu là một thứ tình cảm thiêng liêng và đẹp đẽ, nó sẽ là loại keo dính bền chặt nếu bạn và người ấy đúng là mảnh ghép còn thiếu của nhau, và ngược lại sẽ là lưỡi dao mỏng bén làm tổn thương khi 2 bạn hoàn toàn thuộc về 2 mãnh ghép khác. Thế nên, đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu, như thế thật không công bằng với con tim của bạn.



Có nhiều người nói, nếu một người cô đơn quá lâu thì họ sẽ không cần một bờ vai bên cạnh. Điều đó cũng đúng, nhưng theo tôi đó là vì họ có thể dung hòa được sự cô đơn vào cuộc sống của mình như một phần của chính bản thân. Nhưng cũng có người họ sẽ không chịu được sự cô đơn quá lâu. Bởi trên dòng đời tấp nập, đông đúc, mấy ai lại không cần một bờ vai để tựa lúc mệt mỏi, một cái nắm tay ấm áp khi trời trở lạnh, hay những câu hỏi han động viên lúc bản thân đang bị mất phương hướng. Nhưng xin bạn hãy nhớ rằng, chúng ta nên yêu bằng cả con tim lẫn lí trí! Dù người ấy có yêu thương bạn nhiều đến đâu đi chăng nữa, thì liệu bạn có thể san sẻ thấu hiểu họ bằng “tình yêu” được chấp nhận bởi cô đơn của bạn không? Có bao giờ bạn nghĩ: phải mất bao lâu để có thể quên đi người đã từng bước chân vào cuộc đời mình chưa? 1 năm, 2 năm, 5 năm hay cả một đời. Vì thế, đừng chọn yêu đại một người khi con tim bạn chưa một lần rung động vì người ấy, để rồi một ngày cả 2 phải bước qua nhau, bạn sẽ mất một thời gian đớn đau, hồi phục và một thời gian để bắt đầu đón nhận ánh nắng ngày mai.

Nếu vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu, nghĩa là bạn đã chẳng hề công bằng với chính bản thân mình và cho cả đối phương. Rồi bạn sẽ nhận ra, tình yêu ấy làm tổn thương đối phương rất nhiều, và chính bạn cũng sẽ cô đơn trong tình cảnh đấy. Tình yêu là một thứ tình cảm thật thiêng liêng, đừng vì những phút yếu lòng cần một cái nắm tay rất vội của ai đó mà ích kỷ với chính con tim của mình.

Và bạn biết không? Xưa nay, cô đơn cũng là một điều rất đẹp đẽ chứ không phải là điều gì tồi tệ cả. Cô đơn để có thể tự do bay lượn và làm điều mình thích. Cô đơn, để thấy trái tim mình còn rộng thênh thang và còn muốn chất chứa. Cô đơn, để biết trái tim mình vẫn còn cần nhiều tin yêu hơn thế.

Rồi một lúc nào đó, tình yêu sẽ đến. 
Vì thế, đừng vì quá cô đơn mà chọn đại một người để yêu... 
Phương Thùy

Vào những năm hai mươi, người ta chẳng có gì ngoài một đôi chân rất khỏe mạnh và một trái tim ít sợ điều gì chưa xảy ra. Đó là những ngày tháng tươi trẻ nhất, nhiệt huyết nhất để đi và chiêm ngưỡng về thế giới.

“Hai Mươi” – nghe như một tiếng chuông inh ỏi làm tôi giật mình nhìn lại quãng đường đã đi qua. Làm tôi nghĩ đến gia đình mình nhiều hơn, nghĩ đến thời khắc thiêng liêng mà ba mẹ đã hạnh phúc đón tôi cất tiếng khóc chào đời!

“Hai Mươi” – tôi nhớ lại những kỷ niệm cũ đẹp đẽ của tuổi học trò, của cái thuở học sinh cắp sách đến trường mà hẳn ai qua rồi cũng mong được một lần quay trở lại.

“Hai Mươi” – tôi nghĩ lại những sai lầm đã làm trong quá khứ và nhận ra những sai lầm đó đã tạo nên sự trưởng thành và chín chắn trong suy nghĩ của tôi hôm nay. Đôi khi tôi muốn phủ nhận nó, nhưng nghĩ lại thì làm sao được, vì nó là một phần của cuộc sống tôi, giống như chân tay là một phần của cơ thể. Bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.

“Hai Mươi” - giúp tôi nhận thấy rằng, bạn bè quanh tôi không hắn quá nhiều, ít thôi nhưng họ giúp tôi nhận ra: bạn bè thật sự là gì?

“Hai Mươi” – trải qua cùng những cuộc gặp gỡ sắp đặt của định mệnh, nó làm cuộc sống tôi thêm thăng trầm mùi vị và màu sắc. Cảm ơn vì đã mang cho tôi tiếng cười và những tình cảm tha thiết ấy. “Gặp gỡ là một cái duyên và đi qua cuộc đời nhau cũng là một sự sắp đặt của định mệnh, một món quà của cuộc sống. Đôi khi chỉ nghĩ lại thôi người ta cũng có lí do để mỉm cười”.

“Hai Mươi” – tôi vẫn như trước đó, vẫn trầm lặng, vẫn thích thu mình về một góc quan sát hơn là bàn luận, vẫn ít nói, vẫn ít biểu lộ! Đôi khi tôi ước mình có thể nói nhiều một chút, có thể bắt kịp “tần số” nhanh một chút, vì có lẽ không ai lại thích đứa “mặt lạnh” như tôi! L

“Hai Mươi” – tôi yêu cái gọi là tự do vô cùng, tự do bay nhảy, tự do suy nghĩ, tự do với những gì mình thích. Bởi tôi chưa muốn nhận về mình trách nhiệm của “một nửa yêu thương”. Có lẽ là tôi đã quen với cảm giác một mình, có lẽ là vẫn chưa đến lúc trái tim tôi có thể lỗi nhịp, chưa đến lúc ánh mắt tôi có thể chuyển hướng và chưa đến lúc suy nghĩ tôi có thể lắp đầy bằng hình bóng của một người.

“Hai Mươi” – tôi có nhiều dự định ấp ủ kế hoạch cho tương lai. Tôi mong kể từ giây phút này, bản thân càng thêm cứng cỏi để vững bước trên con đường tôi chọn và để sẵn sàng đối đầu với những thử thách mà cuộc sống đặt ra.



 HÔM NAY TÔI 20! 
Phương Thùy

Thời gian qua cuốn trôi đi tất cả, nhưng luôn có những thứ mãi là "huyền thoại" trong tâm hồn của mỗi người. Dù cuộc sống hiện đại có phức tạp tới đâu, khi nhìn vào đám trẻ hồn nhiên, vô tư đùa nghịch, những hình ảnh tuổi thơ đầy màu sắc, bỗng chốc lại ùa về.
Thơ ấu đi qua đọng lại trong ta đầy ắp tiếng cười, sự vô tư, trong sáng như những cơn mưa mùa hè, tinh nghịch và thơ dại. Để mỗi khi nhớ về, ta sẽ không khỏi bật cười, tại sao ngày đó mình lại trẻ con như thế nhỉ? 

Tuoi-tho-la-nhung-ngay-rong-choi-khap-chon
Tuổi thơ là những ngày rong chơi khắp chốn
Tuổi thơ là những buổi đi học về, trưa nắng chang chang, mà dường như lúc nào cũng thừa sức để chạy nhảy vui đùa. Về tới nhà là quăng cặp, thay đồ, trốn ngủ trưa, lòng mong ngóng gặp lại mấy "chiến hữu" cùng xóm. Rồi lang thang khắp chốn bày hết trò này chơi hết trò nọ, dù cũng chỉ có vài trò lặp đi lặp lại, nhưng chưa bao giờ chơi cho hết tuổi thơ.

Khong-chi-con-gai-con-trai-nhay-day-cung-rat-cu
Không chỉ con gái, con trai nhảy dây cũng rất cừ!
Ngày đó chẳng có Iphone, Ipad như bây giờ đâu, chỉ có nhảy dây, trốn tìm, đá dế, bắn bi...Ấy thế mà chẳng bao giờ cô đơn, cả đám cứ hỡi thấy bóng dáng nhau là như nam châm trái cực, phóng khỏi nhà trốn mẹ đi chơi.

Tam-mua-cung-lu-ban

Mưa về, lũ bạn lại kéo nhau chạy ra đường làng, ngõ xóm, cởi truồng tắm mưa, đứa nào đứa nấy ướt mem, lắm bẩn, nhưng vẫn cười nói la hét. Có hôm về nhà lại ăn một trận đòn của ba, những lời mắng của mẹ, tối hôm đó nằm sốt li bì. Nhưng chỉ cần có mưa và lũ bạn thì đâu lại vào đấy!

[pslide] [item url="" src="https://1.bp.blogspot.com/-nA7081WJSng/WJdf5SgJi_I/AAAAAAAAAKQ/3WI7Oie2IOwfP-FNv92otWBs_nlmihnBgCPcB/s640/Keo%2Bmach%2Bnha.jpg" title="Mạch nha"]Kẹo mạch nha, vừa thơm, vừa ngọt. Người bán lấy chiếc que gỗ, quấn chút mạch nha dẻo vào đầu que. Trông thì tưởng ít ăn mãi không hết.[/item] [item url="" src="https://1.bp.blogspot.com/-N0SDAA85_Jk/WJdf7_jdcQI/AAAAAAAAAKQ/a1EF7ohx_3AwM8MAN7fm8Mqyzhwj-MWDgCPcB/s640/Sua%2Bchua%2Bbit.jpg" title="Sữa chua bịch"]Sữa chua pha loãng cho vào bịch nilon nhỏ rồi cho vào tủ lạnh, những buổi trưa hè, một bịch thôi cũng đủ mát lạnh cả người.[/item] [item url="" src="https://3.bp.blogspot.com/-Uax_uaeAYZw/WJdf7I_TcLI/AAAAAAAAAKQ/OaSohq37LXEbcHbRL3G0lbO0JSG8RvnXQCPcB/s640/Qua%2Btrung%2Bca.jpg" title="Quả trứng cá"]Tuổi thơ còn gắn liền với cây trứng cá, treo lên hái những quả chín mọng rồi cùng chia cho nhau. [/item] [item url="" src="https://1.bp.blogspot.com/-9IcCt-SJTkA/WJdf4d6uLzI/AAAAAAAAAKQ/gkiXq1E5-ZgOFND9cpuCA1T_OpydsG_cQCPcB/s640/Banh%2Bong.jpg" title="Bánh ống"]Có nơi còn gọi là bỏng, bỏng gạo, bỏng ống, thơm thơm, giòn rụm.[/item] [item url="" src="https://3.bp.blogspot.com/-GiJFyEHTY_0/WJdf4Zuwb3I/AAAAAAAAAKQ/mm6r6dnKSXo8-Stym8ub-F6eCyjTcpZRwCPcB/s640/Kem%2Bki.jpg" title="Kem kí"]Ngày xưa, lúc các loại kem que chưa phổ biến thì một dĩa kem kí như vầy là món khoái khẩu của mấy nàng.[/item] [item url="" src="https://1.bp.blogspot.com/-9E2R0oy8b1w/WJdf4dpnqjI/AAAAAAAAAKQ/RypGeusV6UwftHniZ6sz9TLAOJ9Pj2PcACPcB/s640/Keo%2Bbong%2Bgon.jpg" title="Kẹo bông gòn"]Nhìn như những đám mây với vị ngọt mát của đường.[/item] [item url="" src="https://3.bp.blogspot.com/-54Yl8GkjWDI/WJdf6ClGNSI/AAAAAAAAAKQ/Izd92UK-wRcLCTdhdkMBdHCnlfXshZC4gCPcB/s1600/K%25E1%25BA%25B9o%2BC.jpg" title="Kẹo C"]Vị chua chua ngọt ngọt dễ chịu, Kẹo C được xem như món quà vặt cao cấp thời ấy.[/item] [item url="" src="https://4.bp.blogspot.com/-t3-Ztg-QJ2Y/WJdf7cFvw5I/AAAAAAAAAKQ/lThWgY4iAMYmvDaXXgW1-xPVsYEYPh6MwCPcB/s320/Mi%2Btre%2Bem.jpg" title="Mì trẻ em"]Món ăn được ví như là ma lực vị giác, nếu bây giờ bạn thử ăn lại một lần, các bạn sẽ không bao giờ chỉ ăn một bịch![/item] [/pslide]
Tuổi thơ gắn liền với những món ăn vặt mà chỉ cần nhắc lại là chẳng thể nào quên!

TV-nhieu-hat
TV nhiễu, nỗi buồn của bao nhiêu đứa trẻ
Tuổi thơ còn là những hôm canh từng phút để được xem chương trình tivi mà mình yêu thích. Mỗi lần đài nhiễu là y như rằng thảm họa ập xuống đầu, hôm nay lại bỏ lỡ một tập phim hay. Ngày đó làm gì có Internet mà được xem lại, mỗi lần không xem được thì trong tâm trí cứ gào thét: "Thôi rồi, mình vĩnh viễn không còn cơ hội xem rồi!"

Canh-cu

Nhiều lúc ao ước được một lần quay về với cảnh cũ, người xưa, được xem thước phim của chính mình khi nhỏ. Xem mình đã từng nghịch ngơm, đã từng trẻ con thế nào. Còn nhớ thời đi học, đánh nhau đến bù đầu, chảy máu, mấy hôm sau lại tạt lon, trốn tìm như chưa có chuyện gì. Hè về, chia tay mái trường mà lòng buồn miên man, không còn họp mặt đông đủ các bạn, cuộc chơi giờ chỉ còn mấy "anh em" cùng xóm. Hè cũng là mùa ve, mùa dế, anh em chiến hữu có dịp thi nhau xem dế ai khỏe hơn, ve ai kêu to hơn, nhắc lại chỉ tội lũ ve, lũ dế, cắn nhau mẻ càng, gãy cánh, bọn nhóc thì phấn khích hả hê.

Mọi chuyện cứ như vừa mới hôm qua... Dẫu biết sống là hướng tới tương lai, nhưng đôi khi những ngọt ngào, cay đắng của hương vị tuổi thơ lại đem về cho ta cảm giác dịu êm và một niềm tin để sống tiếp. Quá khứ dạy cho ta khao khát để hướng đến mai sau. Dù sau này có sang hay hèn, có là Công nhân, Kỹ sư, hay là Thủ tướng...bạn vẫn mang theo cảm giác bồi hồi khi nhắc đến Tuổi thơ!

Contact Form

Name

Email *

Message *

Theme images by imacon. Powered by Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget